Anhliathia có đọc một sự kiện trong thế giới võ lâm tại Vietnam : thách đấu .
Sự việc cứ ầm ỉ, leo thang để trở thành một đề tài gây tranh cải giữa thực tế và hư ảo. Tôi không bàn luận về hành xử vì không chuyên môn, tôi chỉ xem sự việc đó và ngẫm lại câu chuyện nuôi luyện và xông pha chiến trường của con cá đá.
Học võ và nuôi luyện cá chỉ thông qua mồm miệng, thì không có gì đáng nói vì nó không có ý nghĩa . Học võ hay luyện cá mà không thi đấu thì cần không ? Vô nghĩa cho mục đích.
Học võ, nuôi luyện cá chỉ dám đánh khu phố hay một góc nhỏ nào đó, chiến thắng vài trận què quặc thì mồm miệng phóng to thành đại chiến vẻ vang thì được cái tiếng ban đầu, nhưng thiên hạ bật ngửa vế sau.
Học võ, nuôi luyện cá bài bản là cần phải thi đấu bất kể đối thủ nào , như vậy mới gọi là thực tế. Nhưng nếu thực tế hơn nữa là không nên đem cái tôi luyện của mình để hà hiếp người thế cô hay yếu thế hơn. Là võ sĩ hay cá chiến binh nếu luôn luôn chiến thắng là ba xạo , bại trận mà che lấp là điều buồn cười nhất thế gian.
Học võ, nuôi luyện cá phải có nền tảng từ trong việc nhỏ nhất đến đại lớn. Hệ thống trang thiết bị ( cá là hồ trại ) , kiến thức dinh dưỡng , đạo tạo cần thiết cho từng lứa tuổi ( cá là tháng tuổi ). Là người có võ công , con cá chuẩn đâu cần phải chứng minh ta là hay hoặc cá chiến thắng , mà hãy để đối thủ nhận xét về mình. Sự kiêng dè của đối thủ, sự vị nể của bạn bè đã là minh chứng hùng hồn cho mọi cái cần chứng minh.